Dường như đã lâu lắm rồi, mẹ không có một giấc ngủ trọn vẹn. Kể từ những ngày thai kỳ tuần thứ 30 trở đi, mẹ hay phải thức dậy nhiều giữa đêm để “giải phóng”, nhiều lần không ngủ lại được, thức luôn tới sáng.

Khi sinh con rồi, không đêm nào mẹ ngủ ngon được nữa, đến tận hôm nay. Mẹ cũng không nhớ nhung gì những đêm ngon giấc cho lắm, vì mẹ đã quen với việc thao thức, và thương luôn việc đó tự khi nào không hay.

Cảm ơn các con, đã cho mẹ những đêm dài không say giấc.

Mẹ cũng không nhớ nhung gì những đêm ngon giấc cho lắm, vì mẹ đã quen với việc thao thức, và thương luôn việc đó tự khi nào không hay.

Những ngày đầu con chào đời, khi thức giấc giữa đêm mẹ mới tin chắc được rằng mình đã trở thành một người mẹ, đã có thêm hai cuộc đời mới đồng hành cùng mình trên đường đời sắp tới.

Những khuya ngồi lọ mọ vắt sữa cho con, mẹ mới biết trân quý những điều thiêng liêng mà chỉ có tình mẫu tử mới có thể mang đến được. Nhìn những bình sữa đầy ngọt lành, mẹ mới hiểu ra giá trị vô đối của sữa mẹ, không chỉ ở mặt dinh dưỡng cho con, mà còn là liều thuốc bổ tinh thần cho mẹ.

Đêm con khóc, mẹ ôm con vỗ về, ru con bằng những bài hò nhẹ nhàng sâu lắng, lúc ấy mới nhận ra được phần tinh túy trong chất văn thơ mà âm nhạc dân gian của người Việt tạo nên từ bao đời nay. Nhiều lần hát ru con, mẹ nhắm mắt và cảm nhận ý nghĩa từng ca từ, rồi nhân đó cũng dỗ luôn cơ thể đang có vẻ mỏi mệt của mình.

Khi các con dần lớn lên, những đêm giật mình vì tiếng khóc của con và chẳng ngủ lại được, là những đêm mẹ có thời gian giải quyết những công việc của mình. Những việc mà mẹ tự sinh ra để thỏa mãn cái nhu cầu được khẳng định bản thân mình, những việc mà mẹ phải suy nghĩ để lấp đầy khoảng trống tự nhiên trong gia đình mình.

Những đêm thức trắng cùng con, mẹ mới có thể sống với những ưu tư của riêng mình.

Những đêm thức trắng cùng con, mẹ mới có thể sống với những ưu tư của riêng mình, những quyết định mới cũng được đưa ra từ những đêm không ngủ cùng con như vậy. Không chỉ trăn trở cho giấc ngủ của con thêm tròn, mà còn trăn trở cho những hoài bão còn hoài ấp ủ của mẹ. Cứ thế, mẹ dần nghiện ngập với việc suy nghĩ trong đêm, với việc âm thầm tạo ra những dự án mới, lặng lẽ nuôi dưỡng những ước mơ của mình, mẹ mới được nhìn rõ và hiểu hơn về chính bản thân mình.

Mãi vẫn không thừa khi nói Cảm ơn các con đã cho mẹ những đêm dài như thế.

Leave a Reply

Your email address will not be published.