Xuất viện, mẹ con mình về nhà nội. Trong tháng đầu, bà ngoại đi đi về về để phụ nội trông nom chăm sóc cho mẹ con mình. Tháng đầu nằm ổ thật sung sướng, mẹ được nghỉ ngơi và tịnh dưỡng.

Sau đầy tháng các con, mẹ đã khỏe hơn và hầu hết thời gian chăm các con chỉ có một mình. Buổi tối các con chưa ngủ xuyên đêm được nên bà nội giúp mẹ trông các con. Cố gắng được một tháng thì mẹ cảm thấy cần được giúp đỡ nhiều hơn, nên đã xin phép nội cho về ngoại.

Thế là, tròn 2 tháng, các con đi chích ngừa và được về ngoại. Mẹ cứ nghĩ sẽ được tận hưởng những phút giây thoải mái bên ngoại, ngờ đâu, hai em bé của mẹ lại tặng mẹ một cú lao đao đầu tiên: Nhập viện vì bệnh viêm phổi nặng.

Nhập viện vì bệnh viêm phổi nặng.

Trước khi về ngoại, mẹ có nghe Willy thở khò khè vào đêm nhiều. Cứ nghĩ con bị nghẹt mũi, sáng mẹ hay vệ sinh mũi cho con bằng nước muối sinh lý. Sau khi được nhỏ nước và hút nhẹ, các con bớt khò khè, thế nên mẹ cứ tin rằng mình làm đúng.

Ngày về ngoại, các con được đi chích ngừa mũi 6in1 và uống Rota. Khi chích, các con chỉ la lên một tiếng nhẹ rồi thôi. Bác sĩ khám tổng quát cũng nói các con phát triển bình thường, ít tóc là do sinh non, chân bị cong cũng đã sắp ngay ngắn lại, da mặt hồng hào, vậy là ổn rồi.

Mẹ cứ đinh ninh mọi chuyện đều ổn, đến khi các con bị ho, ho ngày một nặng tiếng và không giảm. Mẹ có quen một số cô bác sĩ, vì ngại đi khám bệnh viện xa và sợ các con bị lây chéo 1 số bệnh không tốt ở bệnh viện, nên mẹ nhắn tin hỏi thăm các cô bác sĩ trước. Mẹ cũng có đọc sách và rất trung thành với phương châm “để con được ốm”, nghĩ rằng, ho nhẹ chỉ cần uống siro là được.

Ho tầm 2 ngày, ngoại thấy con ho không bớt và có kèm đàm, hay khóc ré về đêm và khuyên mẹ cho con đi khám bác sĩ tư gần nhà. Bác sĩ bảo con bị viêm tiểu phế quản nhẹ, cho thuốc về uống. Trong liều thuốc bác sĩ cho có kháng sinh, mẹ không cho con uống kháng sinh mà chỉ uống những thuốc còn lại. Con vẫn không bớt ho. Sáng sớm ngày hôm sau, mẹ quyết định cho con lên Bệnh viện Nhi đồng Thành phố để khám.

Mẹ quyết định đưa các con đến bệnh viện Nhi đồng thành phố để khám sau chuỗi ngày dài ho nặng tiếng.

Trên đường đi mẹ vẫn tin rằng các con chỉ bệnh nhẹ, không sao cả. Lên gặp bác sĩ khám xong rồi về. Gặp bác sĩ vẫn khiến mẹ yên tâm hơn là ở nhà đoán già đoán non, về vấn đề liên quan trực tiếp đến sức khỏe của con. Mẹ nhờ bác tài chở thẳng vào phòng cấp cứu để được khám cho nhanh, và gọi cho bố đang đi làm ghé ngang qua.

Thăm khám các con xong, bác sĩ ra hiệu cho y tá dùng một chiếc máy to, hút hết chất nhầy trong mũi các con ra. Mẹ và bà ngoại phải đứng né sang một góc nhỏ, quan sát các cô y tá làm việc. Các con khóc vì không thấy mẹ, nhưng lại nhanh nín vì được các cô vỗ về âu yếm.

Khi các cô y tá thao tác xong nhiệm vụ được giao, chú bác sĩ lại đến và bảo với mẹ như thế này: “Bác sĩ chẩn đoán 2 bé bị viêm phổi, đối với những bé dưới 3 tháng tuổi, viêm phổi được xem là nặng. Bác sĩ cần cho chụp X-quang và xét nghiệm máu, hai bé cần phải nhập viện để theo dõi và chữa trị.”

Cả mẹ và bà ngoại đều xanh mặt. Cứ nghĩ chỉ là ho xoàng, không ngờ là bệnh nặng. Cứ nghĩ đi khám rồi lại về, không ngờ lại phải nhập viện. Mẹ tuy có lo lắng nhưng vẫn giữ bình tĩnh làm theo lời bác sĩ, nhờ bà ngoại về nhà lấy đồ lên. Bố sắp xếp phòng ốc cho con và gọi cho ông bà nội.

Các con được đưa vào phòng riêng nằm để chờ chụp X-quang. Trong phòng, các con phải đeo dây thở để được cung cấp thêm oxy và làm thông khí quản. Nhìn các con lúc đó mẹ xót trong lòng lắm. Bà nội và bà bác lên thấy 2 đứa nằm 2 giường, gương mặt bé xinh nay phải đeo 2 ống thở, không kiềm được nước mắt. Mẹ vẫn bình tĩnh và tin rằng các con không sao cả, trấn an các bà để không làm ảnh hưởng đến công việc của bác sĩ.

Trong phòng, các con phải đeo dây thở để được cung cấp thêm oxy và làm thông khí quản.

Bác sĩ chụp phổi xong và làm hồ sơ hướng dẫn các con lên lầu 7, nhập viện. Là bệnh viện mới xây xong nên tất cả mọi thứ đều mới, đều cho mẹ cảm giác sạch sẽ và yên tâm. Lên khoa rồi nhưng vẫn nằm ở phòng cấp cứu của khoa để theo dõi kỹ hơn. Các con hai đứa hai giường, vẫn đeo ống và ho.

Lúc đó mẹ vẫn còn sữa. Khi các con đã ổn định rồi thì trời cũng đã tối mịt. Mẹ chẳng nhớ được là mấy giờ. Lúc đó, bà ngoại xách đồ lên mặt mũi đã phờ phạt vì mệt. Mẹ nói bà nội, bà ngoại và bà bác ở với các con, chụp vội túi đồ để đi hút sữa, giải phóng hai cục đá nặng trĩu và đau nhức trong người. Tối hôm đó mẹ hút được gầm 800ml sữa, hút xong đã không còn sức để thở, nên đành nhờ bà nội và bà bác trông hai con, bà ngoại về nhà cậu nghỉ ngơi, còn mẹ và bố thuê một chiếc ghế bố, ngủ dọc hành lang bệnh viện.

Một đêm trôi qua rất nhanh, mẹ thức dậy sau một giấc ngủ ngon mà từ lâu rồi mới được hưởng. Tinh thần mẹ thoải mái hơn, mẹ lên phòng với các con. Bác sĩ nói các con bị viêm phổi nặng, nhưng mẹ không hiểu sao trong lòng vẫn rất lạc quan và không lo lắng nhiều như lúc nghe tin nữa.

Mọi người vẫn thường cho rằng viêm phổi là do máy lạnh các con nằm từ hồi mới lọt lòng mẹ, là do, mẹ không giữ ấm kỹ cho các con. Thật ra không phải. Trong suốt quá trình nằm viện, bác sĩ đâu nói gì về nguyên nhân bị viêm phổi của các con. Đến gần ngày xuất viện, mẹ mới bạo gan hỏi bác sĩ: “Bác cho em hỏi vì sao con em bị viêm phổi, nguyên nhân từ đâu để em biết đường mà tránh.”

Bác sĩ nói với mẹ như thế này. “Nguyên nhân của bệnh này có hai hướng, 1 là từ cộng động, 2 là từ trong cơ thể. Có thể bé tiếp xúc với khói thuốc, với những người lớn có mang virus mà họ cũng không biết, từ môi trường sống bên ngoài. Bên cạnh đó, bé còn nhỏ, đề kháng chưa mạnh nên dễ bị nhiễm khuẩn. Mẹ nên thường xuyên rửa tay và vệ sinh cho bé, đặc biệt là vệ sinh mũi, đừng để nhiều chất nhầy quá sẽ ảnh hưởng đến khí quản của bé.”

Mẹ dạ vâng rồi cảm ơn bác sĩ. Về phòng tìm hiểu thêm thì mẹ hiểu đơn giản rằng: “Các con là những em bé sinh non, sức đề kháng quá yếu để chống chọi với những vi khuẩn bên ngoài. Hơn nữa, bản chất của viêm phổi là có một vật hoặc chất gì đó vướng ở khí quản (đàm, dịch mũi, hoặc sữa,…) khiến cho đường thở của con bị tắt nghẽn, con phải ho để tống những kẻ ngáng đường đó ra khỏi cơ thể, ho nhiều sẽ khiến con yếu hơn, dễ bội nhiễm hơn và viêm phổi là một dạng bệnh bội nhiễm.”

Những suy nghĩ chân phương đó là của cá nhân mẹ, đúc kết lại sau 10 ngày cùng con nằm viện. Khi được ra khỏi phòng cấp cứu, mẹ chọn phòng dịch vụ cho các con nghỉ dưỡng. Một phòng có 2 giường, mẹ chẳng nhớ giá bao nhiêu, nhưng cả nhà mình đã chiếm trọn luôn căn phòng đó trong mấy ngày. Mẹ không tiếc điều gì để được tự tay chăm sóc các con trong môi trường tốt nhất.

Căn phòng đó cũng đã chứng kiến những lần xót xa của mẹ, của nội, của ngoại khi nhìn các con bị lấy máu. Nhưng cũng là nơi các con chứng minh bản thân mình là những chàng trai dũng cảm. Lần nào lấy máu con cũng chỉ a e vài tiếng rồi thôi, các cô y tá hay trêu các con là những anh chàng lì lợm. Bố quay qua và nói “giống mẹ”.

Lại một lần nữa mẹ luyến tiếc rời xa bệnh viện. Các con được chăm sóc kỹ lưỡng, uống thuốc và chích thuốc đầy đủ nên nhanh chóng khỏe lại và được xuất viện. Mẹ xin cho các con vẫn về ngoại chơi với ngoại thêm một thời gian. Nội lên đón con và lại đưa mẹ con mình về ngoại lần nữa.

Lần này, mẹ đã có thêm một rổ kinh nghiệm và lo toang trong quá trình chăm sóc con, như là:

  • Mỗi lần con ho là mỗi lần vạch bụng con lên xem con thở như thế nào. Đếm nhịp thở, độ lồi lõm nhô lên nhấp xuống trên cái bụng tròn vo kia.
  • Mẹ mua sẵn một máy khí dung để hỗ trợ con mỗi khi khò khè thở nhanh.
  • Vệ sinh mũi thường xuyên và kỹ lưỡng cho con.
  • Chịu khó trở thành kẻ khó gần, ít cho người lớn ngoài đụng vào con.
  • Còn nhỏ xíu nên cũng không cần đến nơi đông người làm gì, chỉ cần hít thở khí thiên nhiên mát mẻ là được.

Kỹ cũng kỹ lắm như thế đấy, mà bệnh thì con vẫn bệnh. Dần dà, mẹ bình tĩnh hơn mỗi lần con bệnh, vậy mà cũng có lắm chuyện để kể con nghe. Lớn lên khi đọc lại hành trình của mẹ con mình, các con sẽ thấy mình đã mạnh mẽ, can trường vượt qua bệnh tật để cùng nhau lớn lên như thế nào.

 

 

 

Leave a Reply

Your email address will not be published.