Ảnh hưởng của dịch bệnh Covid 19 mang tính toàn cầu, rộng khắp và không loại trừ bất kỳ ai, bao gồm cả những bà mẹ bỉm sữa như tôi. Nếu con bạn đã đến tuổi đi học, bạn có thể dễ dàng gửi con đến trường đến lớp. Nếu bạn dễ dàng thỏa hiệp với những điều có thể tác động đến sự phát triển của con theo cách mà bạn muốn, bạn có thể gửi con về quê nhờ người thân.

Tôi đây lại đứng về phe những người phụ nữ cầu toàn. Tôi muốn bản thân mình là người trực tiếp nuôi dạy và chịu trách nhiệm về sự khôn lớn của các con. Và cũng là người phụ nữ không chịu yên ổn ở nhà mà quên đi công việc hiện tại của mình. Thế nên, tôi vất vả.

Dịch bệnh đến đã làm cho cuộc sống của một bà mẹ bỉm sữa như tôi thay đổi nhiều, có điểm tích cực, cũng có điều chưa hài lòng.

Dịch bệnh đến đã làm cho cuộc sống của một bà mẹ bỉm sữa như tôi thay đổi nhiều, có điểm tích cực, cũng có điều chưa hài lòng
  • Tôi đã phải thay đổi công việc của mình nhiều lần. Tôi đưa ra quyết định nghỉ hẳn công việc được xem là ổn định và thích hợp với những người có con nhỏ trong thời điểm đó. Tôi đã gắn bó với công ty được 4 năm, và từ bỏ một cách dễ dàng với lý do chăm sóc con. Được vài tuần, tôi lại nôn nao đi làm, và chọn một công ty khác, nhỏ hơn nhiều, giờ giấc khắt khe hơn, nhưng nhiều trải nghiệm hơn. Làm được 2 tháng, tôi lại tiếp tục xin nghỉ với cùng một lý do.

⇒ Đúng vậy, giờ làm của tôi giảm đi nhiều, uy tín cũng theo đó hao hụt nhiều phần. Nhưng thời gian bên con được kéo dài ra, và tôi hài lòng với điều này. Nhiều lần ngồi vu vơ nhìn 2 thằng nhỏ nói chuyện với nhau, tôi thấy lòng mình ấm áp và nhẹ nhàng hơn nhiều, so với việc nghe người ta đưa đẩy trách nhiệm lỗi lầm cho nhau.

  • Tôi, một con người hơi thổi phồng năng lực của bản thân, luôn cho rằng mình có thể chu toàn mọi thứ, gia đình và công việc cùng một lúc. Nhưng đại dịch lần này đã giáng cho tôi một cú tát thức tỉnh. Không phải tỉnh khi đang mê muội, mà là tỉnh hơn khi buông bỏ bớt gánh nặng. Buông bỏ, cũng chính là bài học lớn tôi học được trong thời gian qua. Tôi đã phải trông cậy ông bà, người thân rất nhiều trong việc chăm sóc con cái để được đi làm, và phải nhờ vả sự hỗ trợ của đồng nghiệp rất nhiều để được chăm sóc con.

⇒ Tôi dù có ngang bướng như thế nào cũng không thể sống một mình. Tôi phải tự đánh bản thân vài cái để bắt mình nhớ rằng mỗi một người xung quanh đều đáng được biết ơn và tin cậy. Buông bớt gánh để tiến xa trên chặng đường dài, không phải cứ nặng nề ôm đồm là có thể kiểm soát được cả thế gian.

Nhiều lần ngồi vu vơ nhìn 2 thằng nhỏ nói chuyện với nhau, tôi thấy lòng mình ấm áp và nhẹ nhàng hơn nhiều, so với việc nghe người ta đưa đẩy trách nhiệm lỗi lầm cho nhau.

Tôi nhận ra rất rõ từng luồng cảm xúc hạnh phúc len lỏi trong lòng khi mỗi ngày nhìn con mình lớn lên. Tôi đã không có thời gian để dạy con cách vỗ tay, vậy mà một ngày nọ đi làm về, con đã vỗ tay hoan hô mẹ trong sự cổ động của bà, xóa tan hết mỏi mệt sau một ngày dài làm việc. Hãy cứ tin tôi, việc ngồi không quan sát con cái là một việc rất đáng làm. Con không cần tiền, con chỉ cần những khoảnh khắc ấm áp bên cạnh người con tin tưởng mà thôi.

Niềm hạnh phúc này còn hiện diện trong mỗi bữa ăn tôi chuẩn bị cho con. Tôi nấu ăn cho người lớn thì dở tệ, nhưng lại có thể làm nên những bữa ăn cầu kỳ cho con. Cảm giác những chiếc dĩa sạch cơm đã khiến tôi nhiều lần vui không ngủ được. Càng vui, tôi càng có nhiều động lực làm cho con mình vui – thứ cảm xúc mà con không thể thiếu trong hành trình bồi dưỡng tâm hồn của mình.

Thật ra, mình mạnh mẽ hơn mình nghĩ rất nhiều.

Không thể phủ nhận rằng, không đi làm trong mùa dịch, kinh tế gia đình cũng sẽ khó khăn hơn. Nhưng thật ra, ở nhà đã giúp tôi tiết kiệm hơn rất nhiều. Việc đưa bản thân và gia đình vào một hoàn cảnh sống thiếu hụt nguồn lực đã mài nên tinh thần khá rắn thép cho tôi. Kiểu nào tôi cũng sống được, gia đình tôi cũng thế. Khi cơn dịch tạm thời lướt qua, nhìn lại chặng đường đó, tôi không khỏi nể phục bản thân ít phần. Đó chính xác là sức mạnh nội tại của bản thân mà tôi khám phá ra được: “Thật ra, mình mạnh mẽ hơn mình nghĩ rất nhiều.”

Những thay đổi tự tại bên trong bản thân dần dần thay đổi luôn lối sống và suy nghĩ của tôi. Covid 19 đã biến một người mẹ bỉm sữa thành một siêu anh hùng thật sự, cân tất cả thay đổi trên đời. Dường như trong từ điển sống của tôi bây giờ, không còn từ “sợ hãi” nữa rồi.

Leave a Reply

Your email address will not be published.