Các con biết không? Mẹ từng là một đứa bé rất thích tưởng tượng và mộng mơ.

Ở trường Tiểu học của mẹ, có một chiếc bình lọc nước bằng inox to lắm, đặt gần lớp 5B2 của mẹ. Ngày đó nó mới tinh, bề mặt có thể soi chiếu và làm biến dạng những hình ảnh phía trước. Điều đó là mẹ thích thú.

Và, mẹ tự công bố với bản thân rằng đây sẽ là người bạn thân nhất của mình trong cuộc đời này. Cứ thế, mỗi giờ ra chơi, mẹ đều ra chỗ chiếc bình ấy soi mình, ngắm nghía và tâm sự với người bạn thân này. Đúng nghĩa là tâm sự chân tình đấy các con à!

Mỗi khi ông bà ngoại lớn tiếng với nhau, mẹ mang nỗi buồn lên lớp học sớm hơn bình thường, đứng cạnh chiếc bình, rồi kể cho bạn ấy nghe câu chuyện ấy.

Mỗi khi bị điểm kém trong bất kỳ môn gì, mẹ ôm nỗi thất vọng ra ban công, tựa đầu vào chiếc bụng to đùng của người bạn thân mà khóc.

Mỗi khi hào hứng vì nhận được một tin vui nào đó, mẹ cũng phấn khởi khoe với chiếc bình ấy đầu tiên.

Mẹ đã thật sự xem nó như một người bạn không thể thiếu trong suốt năm lớp 5, lại còn hứa hẹn rằng sau này lên cấp 2, cấp 3 sẽ quay về thăm bạn, bắt bạn hứa với mẹ rằng không bao giờ được quên mẹ đó nhé!

Mẹ đã thật sự xem nó như một người bạn không thể thiếu

Tháng trước, chúng ta về quê ngoại chơi, đi ngang qua trường cũ, mẹ vẫn thấy bạn ấy đứng ngay vị trí cũ, mọi thứ đều như 18 năm trước, chỉ là màu áo bạn sờn hơn và không còn soi rõ mọi vật nữa rồi.

Đến hôm nay mẹ vẫn tin rằng bạn ấy có linh hồn và đã ôm ấp những thứ vu vơ vụn vặt mà mẹ hay kể lể ngày xưa. Mẹ vẫn luôn tin rằng bạn ấy đã san sẻ mọi nỗi niềm của mình trong những năm tháng ấy, vì cảm giác của mẹ rất thật.

Có lẽ lúc ấy, những người bạn cùng lớp với mẹ bĩu môi bảo rằng mẹ rất điên. Có lẽ lúc này khi đọc câu chuyện này, các con sẽ cho rằng ngày xưa mẹ rất dở người. Không sao cả, dù ai nói ngả nói nghiêng, tình cảm mẹ và người bạn thân ấy dành cho nhau là thật và hoàn toàn có thể cảm nhận được, các con à!

Khi con dốc lòng đặt yêu thương vào một điều gì đó, dù bản chất là vô tri vô giác, con vẫn sẽ nhận được những dòng năng lượng yêu thương gửi về trái tim mình. Đừng ngại tưởng tượng. Các con có thể có rất nhiều người bạn thân tưởng tượng như mẹ, chỉ cần các con vui và cảm nhận được giá trị của sự chân thành, chắc chắn mẹ sẽ ủng hộ các con.

Người ta hay nói với nhau rằng “Điều gì xuất phát từ trái tim, sẽ đến với trái tim”. Từ lần đầu tiên mẹ biết được câu nói này, mẹ đã quyết gắn chặt lối sống của mình với nó. Mọi thứ mẹ làm, mọi điều mẹ nói, mọi suy nghĩ mẹ đặt ra, mọi câu chuyện mẹ kể, dù có vớ vẩn như thế nào, đều xuất phát từ trái tim. Mẹ hy vọng các con của mẹ cũng như vậy.

Chỉ cần dồn hết tâm can vào việc yêu thương, hòn đá dưới chân con dẫu có khô cằn cũng sẽ hóa tâm hồn, cùng con làm nên những điều kỳ diệu, có thể bé nhỏ, nhưng luôn thiện lành.

Leave a Reply

Your email address will not be published.